28 thg 7, 2011

Quà tặng ebook đã hứa đây.....................

E hèm, Bạch Linh tỷ tỷ thân iu đã làm xong ebook và gửi qua cho ta. Ta mở ra xem thì phải nói là tỷ ấy làm quá dễ thương luôn. Cám ơn tỷ nhiều nha ^^. Nhưng mà có điều vì ta sắp về quê nên beta lẹ cho kịp quà đã hứa nên hơi ẩu. Những dấu (*) trong ebook (chỉ có 2 chỗ thui) là ta đã bỏ sót chưa chú thích, xin lỗi cả nhà :((
Hy vọng những nàng cũng như các tỷ tỷ muội muội yêu dấu đã ủng hộ nhà ta trong suốt quãng thời gian qua sẽ thích món quà này nha ^^


Danh sách tặng ebook nè, mọi người để lại mail nha
1. Bachhopquynh tỷ
2. Trúc Thục Linh tỷ
3. huonghuong
4. trang
5. Haki


Ko bik ta còn sót ai không???? Haizzz dạo này trí nhớ kém quá.hiz :(
Một điều quan trọng: Mọi người được tặng ebook trước xem xong xin đừng share ra ngoài, vì nhà ta vẫn chưa post truyện xong. Khi nào post xong ta sẽ public ebook. Thanks ^^

Vậy là từ nay sẽ vắng cm rồi :((


Mai ta về quê đến thứ 2 mới lên. Nhưng mà đã chỉnh chế độ tự động chiều mai sẽ post truyện bình thường rồi.
Tạm biệt mọi người, ta đi đâyyyyyyyyyyyyyyyyyy =]]]]]]]]]]]]]]]]]]





»»  read more

27 thg 7, 2011

Tường Vi chi ái chương 7

Vạn người chuyển động, tiếng la hét, gào rú, trận đua F1 Trận chiến Tây Ban Nha cuối cùng đã bắt đầu.

Các tay đua hàng đầu của các đội xe đều tập trung nơi đây, để xác định vị trí trận đua ngày mai, thắng thua sẽ được phân định trong 10 phút nữa, ai cũng nô nức ngóng chờ.

Các tuyển thủ làm nóng trong nội trường, ven đó các đội xe, nhà tài trợ đều đang bận rộn, bảo đảm tính năng xe ổn định.

Xem trên đài tiếng hoan hô như sấm, các fans đều giơ cờ lên vẫy đưa, không sợ trời nóng điên cuồng hét lớn, dường như chỉ sợ thần tượng không nghe thấy tiếng mình.

“Băng Hỏa cố lên, Băng Hỏa cố lên, chúng em mãi mãi yêu anh…”

Trong đó thanh thế lớn nhất không ai khác ngoài tuyển thủ ngoại hình tuấn mỹ mang áo số 9, giơ tay lên là dẫn đến hàng ngàn tiếng la như sấm, khiến các tay đua khác cảm giác khó chịu, bị coi thành nhân vật phụ.

Trong đó một tay đua mang áo số 37 mặt mũi tối sầm phẫn uất, không vui khi ‘anh ta’ giành hết khí thế của mình, nhân lúc ‘anh ta’ đang vẫy tay với đám đông mà đến gần xe, mượn cớ đánh rơi chìa khóa mà cúi xuống mò mẫm dưới xe của ‘anh’.

Một vệt sáng le lói xẹt qua -----

“Anh đang làm gì thế, xe của Băng Hỏa người ngoài không được đụng vào.” Tiểu Thẩm nhạy bén phát hiện nhân vật lén lút.

Hắn làm bộ vô tội giơ vật trong tay lên . “Tôi nhặt chìa khóa.”

“Không có chuyện gì thì về chỗ xe của anh, Băng Hỏa sắp đua rồi.” Tiểu Thẩm tuy cảm thấy kì quái nhưng không có thời gian kiểm tra.

Chỉ là anh không nghĩ rằng chỉ vì một sơ suất nhỏ của anh mà hại Phùng Thính Vũ xém mất mạng,

Không lâu sau đó, các xe đua xe nối xe bắn đi.

Trong đám đông, một hình bóng cao lớn cũng đứng quan sát, đám đông chen chúc không vì thân phận đặc biệt của anh mà nhường đường, đưa đưa đẩy đẩy chỉ muốn có một chỗ tốt để quan sát trận đua, không ai để ý bàn tay nắm thanh chắn hàng rào của anh đang trắng bệch ra.

Lúc xem cô ấy luyện tập đã thấy kinh sợ rồi, lại thấy mấy chục chiếc xe dồn trong một đường đua nhỏ hẹp, càng khiến người ta nóng ruột bàng hoàng, lo rằng một phút không chú ý mà cả người và xe đều lật ngửa, cả chiếc xe lao khỏi đường đua.

Anh thật sự không hiểu tại sao lại có người say mê môn thể thao nguy hiểm này, bên tai toàn là tiếng la hét nhiệt tình như lửa, ai ai mồ hôi như mưa vẫn không hề thấy mệt, lớn tiếng reo hò tên của tay đua hot nhất -----

Băng Hỏa.

“Anh, anh thấy sao, rất hưng phấn đúng không? Cảm giác cả huyết quản không sắp nổ tung.” Vừa nói xong, Kelly cũng theo đám đông reo hò âm vang.

Đúng là sắp nổ, tim của anh. “Mỗi người 1 đường đua không được sao? Tại sao phải giành tới giành lui?”

“Làm ơn đi, đừng hại em xỉu, hay anh đi nói với Pele rằng: Tôi tặng các anh mỗi người một trái bóng vậy các anh không cần đá qua đá lại nữa.” Trời ạ! Cái gã nhà quê này là ai?

Cô xấu hổ khi phải thừa nhận đây là anh trai của mình.

Thi đấu đấy! Người ta còn khách khí với anh sao, giành lấy các hạng đầu thì sẽ được vị trí đầu, ai mà không liều.

“Đá bóng độ nguy hiểm thấp hơn đua xe, cô ấy chính xác là lấy mạng ra đùa.” Khiến người ta không thể xem tiếp cũng phải xem, chỉ sợ lỡ như…

“Anh à, đó là sự nhiệt tình của Băng Hỏa, anh không thể yêu cầu người ta phải đáng chán như anh sao, loài động vật máu lạnh chỉ vì trách nhiệm mà chịu trách nhiệm.” Nhìn xem, anh ấy không có chút kích động nào, căn bản là không thích hợp đến đây.

Bất kể là nhân vật lớn bình tĩnh tự chủ cỡ nào khi tới đây, đều bị không khí nơi này ảnh hưởng, không màng đến hình tượng mà múa mấy tay chân tận tình, dường như mất đi lý tính mà điên cuồng la hét.

Hiện trường mọi người ai cũng nhiệt huyết dâng trào hoặc lớn tiếng gào rú, duy chỉ có anh như một tên nông dân không biết sự đời chê đường đua nhỏ, xe quá nhiều, đua xe nguy hiểm thế nào.

Thật là mất mặt quá đi, cô không muốn đứng gần anh để bị chê cười.

Kelly quả thật đã dịch chuyển bước chân, chỉ là biển người như sóng không ngớt, đợi đến lúc cô phát hiện có một đôi tay vẫn đỡ cô từ phía sau để tránh cô bị té, cô mới hiếu kì quay lại nhìn.

“Là anh.” Không chỉ mình hắn đến, còn có Elisa trong phục trang cao nhã.

“Hi! Kelly yêu dấu, cuối cùng em cũng đã phát hiện sự tồn tại của anh.” Thật không dễ dàng, anh đứng sau lưng cô suốt 20 phút rồi. Ferdinand có chút cảm thán.

“Anh đến làm gì?” Không thể phủ nhận, nhìn thấy hắn cô có chút hư vinh, hắn vì cô mà đến.

“Đến bảo vệ vợ yêu dấu và đứa con gái bé bỏng, hai người phụ nữ duy nhất trong đời anh.” Anh một tay áp lên bụng cô nhẹ nhàng vuốt ve.

“Ai là vợ anh, tôi muốn sinh con trai không được à?” Kelly bướng bỉnh dùng tay đập anh, không mạnh.

“Vâng, lời của vợ sao dám không nghe, thai này sinh con trai trước, lần sau chúng ta sẽ cố gắng sinh con gái.” Vẻ mặt nghe lời của anh khiến cô tức cười.

“Thôi đi, tôi không dễ bị mua chuộc thế đâu, anh tìm người khác sinh cho anh.” Có cho gan anh ta cũng không dám.

Ferdinand cười khì khì nhẹ nhàng hôn lên môi cô. “Anh sợ em sẽ khóc chết, hũ giấm nhỏ của anh.”

“Tôi mới không ghen vì anh, người tôi thích là Băng Hỏa.” Yêu nhất là anh ấy.

“Cứ việc sùng bái thần tượng của em, anh là một người chồng độ lượng.” Mới lạ, anh sắp uống hết thùng giấm rồi.

Nhưng anh không thể biểu hiện ra mắc công chọc giận cô, Băng Hỏa trong lòng cô còn quan trọng hơn anh.

“Đừng có mà phong hiệu cho mình sớm thế, người ta muốn lấy là Băng Hỏa.” Kelly cố ý nói ngược với lòng.

Vẻ mặt của anh thay đổi một chút. “ĐÓ LÀ CON GÁI.”

“Không muốn chết thì nói nhỏ chút, đây là khu vực fans của cô ấy.” Cô nhanh tay úp lấy miệng anh.

“Baby, em yêu anh mà.” Cuối cùng cũng chấp nhận Băng Hỏa là con gái rồi.

“Ngươi đừng nằm mơ giữa ban ngày, TÔI KHÔNG YÊU ANH.” Nhưng mặt cô lại đỏ lên một cách thất thường.

“Mặt em nóng quá! Sweet heart, anh yêu em đến chết mất thôi…Á! Ai đá ta?” To gan thật, dám cản trở anh đàm tình thuyết ái (nói chuyện yêu đương).

Ngữ khí khó chịu đến từ kế bên anh. “Hai người đến xem đua hay là diễn Xuân Cung Tú?”

“Em là đố kỵ hay ngưỡng mộ, đi tìm hôn phu của em âu âu yếm yếm đi!” Ferdinand cố ý đẩy Elisa về phía trước, để một đôi vợ chồng chưa cưới xích đến gần nhau hơn.

Hai người càng đi càng xa nhau không giống vợ chồng chưa cưới, vì lợi ích mà kết hợp hai gia tộc là nhất thiết phải thực hiện, Ferdinand sẽ không cho phép hôn sự sinh biến, theo đó mà ảnh hưởng tới anh và Kelly.

Nếu có 1 bên hủy hôn, bên còn lại sẽ hủy luôn hôn ước còn lại để báo thù, anh sẽ không dám cá cược cho khả năng này.

Con người toàn đợi lúc gần mất đi mới biết chân tình đáng quý, anh sẽ không lấy tương lai của anh và Kelly để cá cược, rõ biết trong lòng Narsa đã có người khác, nếu có cơ hội anh vẫn sẽ phá hoại, để người có tình không đến được với nhau.

Tiếng nói lạnh lùng của Elisa truyền đến. “Castile Ferdinand, anh muốn hại em chết dưới bánh xe sao?” Xém chút nữa là cô té nhào qua thanh chắn hàng rào rớt xuống đường đua.

Nếu không phải kịp thời bám lấy thanh chắn, lại có một thanh niên người phương Đông đỡ lấy thân hình đang ngã của cô, thì dù không chết cũng rất khó coi.

Ferdinand hú vía trút 1 hơi thở, hiểm quá. “Xin lỗi, tay trơn.”

“Làm người đừng quá ích kỷ chỉ nghĩ đến sống chết của bản thân, mạng của em cũng là mạng, anh đền không nổi.” Elisa nghiến răng.

“Anh chỉ có ý tốt muốn kéo hai con chim tình lại gần nhau, anh không gánh nổi tội danh ghép bừa đâu.” Bác sẽ chém chết anh trước.

“Em và hắn?” Cô liếc ngang qua người đàn ông đang tập trung xem trận đua. “Đừng suy nghĩ về tương lai đẹp như thế.”

“Đừng giả bộ nữa, chẳng phải em đến vì anh ta sao.” Con gái cứ hay thẹn thùng.

“Không.” Elisa như các fans của Băng Hỏa, tầm nhìn khóa chặt vào ngọn lửa kia. “Em đến vì cô ấy.”

Ferdinand bất an nhìn về tứ phía. “Elisa, đừng làm lộ ra như thế.”

Đố kỵ là chuyện thường, không cần thiết vì điều tra thực lực của tình địch, mà nhảy vào trận địa của địch như thế.

“Anh tưởng em đến hại cô ấy?” Tức cười quá, sức tưởng tượng của anh rất phong phú.

“Ai mà biết, trong mắt tình nhân không thể có bất cứ hạt bụi nào, anh thì không cho phép ai dám giành Kelly của anh.” Anh một tay ôm thật chặt, không để đám fans điên cuồng đụng vào cô.

“Ai là của anh?” Kelly trong lòng đắc ý.

Anh cúi đầu hôn. “Thì là em đó! Tình yêu của anh.”

“Hứ!”

Elisa ngưỡng mộ nhẹ nhàng nhắc nhở. “Đừng có vui quá mà sơ ý, nguy hiểm ở đâu cũng có.”

Có lẽ họ quá ồn, người đàn ông cứu Elisa lúc nãy ho mạnh một tiếng, hy vọng họ đừng coi trường đua là tiệm cà ri, làm nhục trận đua thần thánh.

“Ý, em biết anh, anh là nhân viên chuyên tu sửa xe cho Băng Hỏa.” Lợi ích của việc theo trước theo sau là quen biết không ít anh hùng trong giới đua xe. Kelly hưng phấn chỉ nhận.

Tiểu Thẩm vô nại làm 1 động tác im miệng, anh cũng sợ bị giới truyền thong truy hỏi chuyện riêng của Băng Hỏa vậy. “Tình trạng của Băng Hỏa hơi lạ.”

“Lạ chỗ nào?” Không đợi người khác lên tiếng hỏi, Narsa quay đầu lại với vẻ mặt âm trầm.

“Anh là…ơ..bạn của cô ấy.” Vốn Tiểu Thẩm định nói bạn trai, nhưng theo cuộc đối thoại lúc nãy của những người này, anh ta không phải là thân tự do.”

“Đừng hỏi những chuyện nhỏ này, rốt cuộc chỗ nào khiến anh thấy lạ?” Sao anh nhìn không ra.

Đúng rồi, anh nhắc mấy chuyện riêng này làm gì. “Tốc độ không chuẩn, tiếng rồ cũng không chuẩn.” Vẻ lo âu hiện trên mặt Tiểu Thẩm.

“Anh thần quá rồi không? Trong mấy chục chiếc xe mà anh cũng nghe được tiếng rồ xe của Băng Hỏa?” Cô chỉ nghe được tiếng ồn.

“Tuy rằng tôi không phải xuất thân từ lớp học kỹ sư chính thống, nhưng bằng tình yêu mãnh liệt với xe và nhiệt huyết trên trường đua, mỗi chiếc xe đều được yêu thương như yêu vợ, dù là nơi đông người, cũng có thể nghe được tiếng rên của ‘cô ấy’.”

Lúc anh ta nói câu này, thần sắc như đang nói về người con gái mình yêu, trên mặt là sự dịu dàng và thâm tình, gần như làm người ta ngộ nhận xe chính là tên riêng của vợ anh, khiến ai cũng động lòng.

Nhất là Narsa cảm xúc sâu sắc nhất, lúc nào anh mới có thể vì chuyện nào đó hay người nào đó mà kiên trì như thế?

“Ở đoạn cua lúc nãy Băng Hỏa không giảm tốc độ, tiếng rồ xe lại có chút lạ thường, hy vọng không như chúng tôi nghĩ.” Chỉ có thể cầu nguyện.

“Các anh?”

“Cả đám nhân viên bảo hộ đến từ Đài Loan chúng tôi, đều nhận thấy Băng Hỏa đã xảy ra chuyện, vì thế đội trưởng muốn tôi lên đây quan sát cho rõ.” Họ đều quan tâm đến an nguy của Băng Hỏa.

Không chỉ có xe.

“Các người rốt cuộc đang nghi ngờ cái gì, Tiểu Vũ sẽ xảy ra chuyện không?” Khác thường ở đâu chứ?

“Có chuyện hay không vẫn chưa khẳng định được, phải coi bản lĩnh của cô ấy, chúng tôi nghi ngờ thắng xe có vấn đề.” Một chiếc xe mất thắng vấn đề có thể không lớn sao?

“Thắng xe?!”

“Có lẽ là thắng xe bị vướng, có thể là thắng xe bị dầu, còn không thì mất đi dây thắng, mà theo sự ngang bướng của cô ấy đối với xe thì……Haizzz!” Không dám tưởng tượng.

Tự tin với kỹ thuật của mình, không cam tâm khuất phục thế lực xấu, cá tính tự cao không nhận thua, dù biết rõ xe không chịu được cũng phải liều, kiêu ngạo thật sự sẽ hại chết cô ấy.

Thường các tay đua phát hiện xe có vấn đề, họ sẽ lập tức rút lui, còn cách làm của cô ấy như đang liều với trời, không hoàn thành trận đua thì không lui bước.

Nhìn xem tốc độ của cô ấy đã vượt qua cực hạn khiến thân xe có tiếng nứt vỡ, nếu tiếp tục gia tăng sức ép cho xe, hậu quả sợ rằng không ai dám nghĩ, chỉ chờ xem cô ấy sẽ thoát thân ở giây cuối cùng như thế nào thôi.

“Ý! Chiếc xe bốc khói kia có phải là số 9 không?” Nhìn giống cát bụi tung bay.

Tiếng nói của Kelly khiến mọi người trong khoảnh khắc trở nên căng thẳng, cùng hướng về chiếc xe đua màu đỏ đang bốc khói.

“Vòng cuối rồi….A! Không ổn, mất khống chế.” Tiểu Thẩm hoảng hồn căng mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc xe đang xông qua đường dây đỏ.

“Băng Hỏa với tốc độ kinh hồn đã hoàn thành lượt đua……” Đang định nhảy lên hoan hô, máu trong người Kelly như chảy ngược, cảnh tượng trước mắt khiến tay chân cô lạnh băng.

Băng Hỏa với tốc độ cực nhanh chạy hết đường đua, vốn có thể giành được vị trí tốt nhất trong kì Qualifying, nhưng vừa mới lao qua điểm dừng, xe của cô đột nhiên tông vào hàng rào chắn giữa đường đua, lộn nhào mấy vòng lật qua hai chiếc xe đụng nhau khi nãy, rồi trượt dài trên đất tới 200m.

Bánh xe ma sát trên mặt đất, từng đợt tiếng kéo xượt vang lên, sau đó là tiếng rầm chạm đất, lửa bắt lên, nhanh chóng lan tỏa bao vây chiếc xe vượt tốc tạo thành biển lửa.

Trong tiếng la kinh hoảng trên trường đua, lửa nổi lớn khó khống chế, các xe hư hoặc xe bị tổn hại xung quanh đó đều không tránh được, các tay đua nhanh chóng nhảy ra khỏi xe, lửa đỏ cao ngút nhuộm đỏ cả một vùng trời.

“Không, Tiểu Vũ-----”

Tiếng rống truy hồn xé toạc tim gan như đến từ con cự thú sâu trong người anh, như đang rên rỉ đau đớn không thể chịu đựng, như mất đi người bạn ngàn năm.

Narsa thần sắc bi phẫn tựa vào thanh chắn như muốn ngã nhào xuống, Ferdinand từ phía sau dùng sức kéo anh về phía sau, không ngừng nhìn về phía hai người thân, người yêu vẻ mặt đang mất đi huyết sắc.

Tiếng xao động trong đám đông đột nhiên dừng lại, dồn hết sự chú ý vào hình bóng màu cam đỏ đang xuất hiện trước mắt mọi người.

Như là kì tích, thường thắng quân trên trường đua vẫn không sao, dưới bàn tay đỡ của đồng bọn cô gỡ mũ ra, vẫy tay về phía đám đông quần chúng, chậm rãi bước vào khu nghỉ ngơi.

Tiếng hoan hô như sấm trời giáng xuống, có người cảm tạ trời đất phù hộ, có người ôm mặt khóc cho sự may mắn của Băng Hỏa, có người vỗ đỏ cả tay vẫn không ngừng cảm động.

Nhưng mà, một đôi mắt ác độc ngập tràn sự khó tin, không cam tâm ‘anh ta’ lại chết đi sống lại, uổng phí công sức của hắn.

Một lần nữa, ‘anh ta’ lại giành mất khí thế của hắn, nỗi ám ảnh chịu vị trí thứ 2 khó mà đẩy lui, không nên có sự tồn tại của ‘anh’, không nên, ‘anh ta’ không được phép xuất hiện trong trận đua cuối.

Nghĩ đến một phương pháp, đó là khiến ‘anh’ vĩnh viễn biến mất..

Biến mất…biến mất……

“Tiểu Vũ làm sao thế? Bác sĩ chưa ra sao?”

Ai nói trên đời có kì tích, vừa vào phòng nghỉ không bao lâu, Phùng Thính Vũ đã phun máu, vội vàng nói mấy câu rồi ngất đi, bất tỉnh nhân sự.

Narsa bước vội đến vừa hay đỡ lấy thân thể cô trượt xuống, khóe mắt chưa khô lại đỏ lên. Từng tiếng rên la hét tên cô.

Vì trước khi cô ngất đi, từng yêu cầu đừng để giới truyền thông biết cô bị thương, cho nên dưới sự bảo hộ của Công Tước Osner, cô được đưa đến một bệnh viện tư có quy mô khá lớn, ngoài bao trọn cả tầng lầu, còn có cảnh vệ tuần tra 24/24.

Từ lúc xảy ra chuyện đến nay đã 21 giờ đồng hồ, nhân viên y tá ra ra vào vào ai cũng căng thẳng, như đang làm công việc đại tu bổ, đem ra các khăn và bông rướm đầy máu.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tiếng tích tích tắc tắc của đồng hồ khiến mọi người đều phiền não, muốn đập nát nó thôi.

Mái tóc của Cam Tiên Thảo sắp bị ông vò tới trọc rồi, vẫn không thấy đèn đỏ tắt, ngồi đợi cái kết quả không ai dám lường, người cũng già đi mấy tuổi.

Nhưng mà ông còn đỡ, các nhân viên lần lượt ngồi đi tin, không như Bé A Đốc tiên sinh điêu tàn kia, suốt 21 giờ không chợp mắt, không nói một lời cũng không ăn hạt gạo nào.

Trông thật tội nghiệp , sống chết trời định, lo lắng u sầu cũng vô ích, tàn thuốc và lon cà phê trên đất sắp thành ngọn núi nhỏ rồi, gần như là người đang định dùng cafein tự sát.

Dù tiếng anh ‘nói’ không chuẩn, Cam Tiên Thảo vẫn cố gắng khuyên nhủ, người không như sắt thép không ăn không uống vẫn sống được, cứ tiếp tục như thế sẽ chết sớm hơn người trong kia.

“Đây, ăn chút cơm chiên, cách làm của Đài Loan đấy.” Còn nóng! Tay nghề của Tiểu Thẩm.

“Không!” Khói trắng bao vây trước mắt Narsa, nói thêm 1 chữ cũng thấy trầm trọng.

“Con nha đầu Tiểu Vũ kiên cường lắm, nó sẽ bình an vô sự thôi.” Hy vọng thế! Ông đã cúng quan âm cầu hộ.

“Thật sao?” Lúc này anh cần một nguồn lực cổ vũ, nếu không anh sợ bản thân sẽ ngã xuống.

“Đừng lo lắng, ăn no bụng trước, chỉ uống cà phê thôi hại dạ dày lắm.” Lạ ở chỗ anh ta vẫn chống được, uống quá trời cà phê vậy không cần đi toilet xả hơi à?

“Nuốt không trôi.” Trong khóe mắt sâu thẳm có chút máu, nhìn hơi dễ sợ.

“Không thể không ăn, anh ở bên ngoài chịu đói, còn Tiểu Vũ thì nằm bên trong thoải thoải mái mái được người ta hầu hạ….Ơ! Nói nhầm rồi.” Anh sờ sờ mũi.

Mắt đỏ đã ghê rồi còn liếc người ra, anh cũng chỉ muốn nói lời an ủi chỉ là dùng sai từ thôi, đâu có phạm pháp!

Lúc này, một vị y tá trẻ bước đến từ hành lang, nhìn qua hai người rồi mới dừng trước mặt Cam Tiên Thảo. “Ông có phải là người nhà của Thính Vũ – Phùng?”

Cam Tiên Thảo chưa nghe rõ mặt hơi ngơ ngác, một bên Narsa đã nhảy dựng lên, thần sắc gấp gáp nắm lấy vai y tá truy hỏi, một chuỗi câu hỏi khiến người ta không trả lời kịp.

Nhưng mà, y tá chỉ hỏi một câu đã khiến anh lập tức yên lặng.

“Ngài là gì của bệnh nhân?”

Là…là gì?!

Cười thê lương, anh nên dùng từ ngữ nào để định nghĩa quan hệ của hai người, không phải tình nhân của không phải thân nhân, càng không thể quay lưng với lòng để trả lời. Chỉ là bạn.

Trong lúc người anh yêu nhất nằm trên giường bệnh sống chết chưa rõ, còn anh thì không cách nào nói ra sự thật anh yêu cô, đây có phải là sự châm biếm không? Anh yêu cô quá sâu mà!

Yêu một người nên cùng cô ấy phân ưu giải lao, lúc cô ấy nguy hiểm thì đứng ra, bất kể ngày đêm đều bảo vệ bên cô ấy, nhưng việc duy nhất anh có thể làm là ngồi đợi chờ.

Phải, ngồi đợi, như một chiến sĩ trang bị đủ vũ khí mà không được lên chiến trường, chỉ có nhiệt huyết đầy ắp mà không có đất dụng võ, đứng một chỗ nhìn vào bình nguyên hoang vu phía trước, không biết chiến đấu vì ai.

Vậy mà anh vẫn cứ la hét rằng yêu cô còn oán cô không hiểu cho khổ tâm của bản thân, người thật sự không hiểu tình yêu là anh, sao anh có thể vừa nói yêu cô vừa bắt cô chịu uất ức, khó trách cô thà bỏ đi cũng không muốn yêu anh.

Bởi vì tình yêu là một tòa Thiên Bình, không có ai nên vì ai mà chịu tất cả.

Từ trước tới giờ, tình yêu anh muốn là không công bằng, cố chấp phức tạp hóa một tình yêu đơn giản, đem vấn đề của bản thân hòa vào thế giới mà cô không cần, không nghĩ với việc quảng cáo cho tình yêu mà mặt khác không cho phép tình yêu được công khai.

Nhìn cô ói máu rồi nằm trong vòng tay anh không chút khí sắc anh chỉ thấy đau lòng, vì tình yêu đua xe quan trọng hơn sinh mạng mà cam nguyện liều với trời, anh có lý do gì trói buộc khát vọng của cô.

Nếu cả sinh mạng cũng không còn tồn tại nữa, thì anh còn cố chấp cái gì?

Tài phú, quyền thế, trách nhiệm, vinh dự đều là giả, tất cả được tạo ra từ ý nghĩa thực lực bản thân, sự khẳng định chính mình không ở ánh mắt và tiếng vỗ tay từ người khác, mà là ở tâm.

Đây là lúc anh nên vì yêu mà ra quyết định.

“Tước gia, ngài không sao chứ?” Y tá trẻ thẹn thùng cười, nhẹ nhàng chạm vào tay anh.

Thân là nhân vật lớn có ảnh hưởng của Tây Ban Nha, muốn người ta không biết cũng khó.

“Ta không sao, tình hình người bị thương sao rồi, qua khỏi nguy hiểm chưa?” Anh chỉ muốn biết cô có bình an vô sự hay không.

“Chúng tôi có phần tư liệu cần người nhà của bệnh nhân kí, không phải là người nhà bệnh nhân theo quy định chúng tôi không được tiết lộ.” Cô rất khó nói.

“Ta là hôn phu của cô ấy, được không?” Anh vội muốn biết tình trạng của cô ấy không tiếc nói dối.

“Ơ! Nhưng mà…” Y tá nhìn vế phía Cam Tiên Thảo, cô nhớ vợ chưa cưới của anh ta là thiên kim nhà Castile mà.

Cam Tiên Thảo giật lấy bản tư liệu trong tay cô nhìn, lập tức đưa cho Narsa. “Cậu ta quả thật là hôn phu của nó, đây là sự thật.”

Vì ông chưa từng học qua tiếng Tây Ban Nha, nên chỉ có thể giao cho người khác điền, ông không có ý kiến, cứu người là trước.

“Ồ!” Nếu là thế, cô không cần phải giấu. “Bệnh nhân bị thương nghiêm trọng, một xương sườn đâm vào phổi, ra máu nhiều, trước mắt để phối hợp phẫu thuật đã truyền 2000cc máu, bệnh nhân vẫn chưa thức tỉnh cần quan sát thêm 3 ngày……”

“Đợi đã, cô nói thẳng cho ta biết cô ấy có nguy hiểm đến tính mạng không?” Anh không muốn nghe chi tiết khiến anh tim gan nóng như lửa đốt.

“Vẫn đang cứu, 3 ngày là thời kì nguy hiểm, bác sĩ chúng tôi không dám cho anh 1 đảm bảo chính xác.” Cô lật lật hồ sơ lí lịch không hoàn chỉnh mà nói.

“3 ngày……” Narsa đau đớn nghĩ về con số khiến người ta qua ngày như năm.

“Vẫn chưa tới bước tuyệt vọng, 3 ngày đã qua 1/3, đợi thêm 2 ngày sẽ ổn.” Cam Tiên Thảo an ủi vỗ vỗ vai anh.

Lạc quan là thái độ sống mà người ưa thích chơi xe cần giữ, người sống trong thế giới này không quan tâm dài ngắn, chỉ cần sống vui vẻ và không hối hận đã là một loại hạnh phúc, họ cũng đều nhìn thấu rồi.

“Sao ông có thể nói an ủi mà không có chút thương đau nào?” Anh làm không được.

Cam Tiên Thảo cười. “Công việc chủ yếu của chúng tôi là sửa xe, nghề tay trái là tay đua, đã nhìn thấy rất nhiều tai nạn vì lái xe sơ suất mà thương vong nên cũng đã thấu hiểu rồi, ai mà biết được ngày nào đó tới lượt chúng tôi.”

“Tiểu Vũ cũng nghĩ như thế sao?” Nên cô ấy mới không tiếc sinh mạng mà tranh đấu.

“Nó là một người tình cảm đạm bạc, nó có nói cha mẹ nó chết trên trường đua không?”

“Có.”

“Vậy thì đúng rồi, nhỏ tuổi thế mà thấy cha mẹ chết trước mặt mình là chuyện đáng sợ, cậu đừng tưởng bề ngoài nó không có gì, cứ lạnh băng băng, thật ra lúc nhỏ nó là đứa trẻ rất thích cười.”

Nói về Phùng Thính Vũ, tiếng anh của Cam Tiên Thảo trôi chảy hẳn ra, thao thao bất tuyệt nói không dừng, thậm chí quên cả cô y tá ở một bên cũng không biết, chỉ lo nói ngày xưa dũng cảm, một đám thanh niên vô tư làm sao tạo dựng trường đua đơn sơ.

Khi một người đối diện với sự thay đổi lớn trong đời, đối với sự vật cũng sẽ nhìn khác, đứa bé thích cười năm đó trong một đêm biến thành đứa bé băng giá, không tin trên đời có lý do đáng cho cô cười nữa.

“Không cười cũng tốt! Nó quá đẹp trai rồi, nếu mà cười thì chắc chắn càng mê người, đúng là tạo nghiệt chướng.” Sẽ rất nhiều đàn ông vì nó mà không cưới được vợ.

Narsa khóe môi cười mỉm, coi như là niềm vui trong nỗi đau. “Nếu như không có xe, không chơi xe, các người sẽ thế nào?”

“Nhân gian bi kịch.” Cam Tiên Thảo khoa trương làm một vẻ mặt đau đớn vật vã.

“Thật sao?!” Có thảm thế không? “Tôi không hiểu cảm giác đó.”

“Không khó hiểu vậy đâu! Mỗi người trong đời đều sẽ đặc biệt cuồng nhiệt với thứ gì đó, cậu có cái gì mà cậu rất muốn đạt được không?” Khó sao? Không.

“Có.” Tiểu Vũ.

“Muốn giấu đi, muốn chiếm hữu, muốn không màng tất cả để có được, mặc kệ phía trước khó khăn thế nào, cậu vẫn chỉ muốn có được nó.” Thứ ông chỉ là đồ vật.

“Đúng thế.”

“Sự nhiệt tình của chúng tôi đối với xe đua cũng như thế, nhưng mà tình yêu bảo bối của chúng tôi không dừng ở đó, không để nó xinh đẹp lộng lẫy trở thành xe tốt thiên hạ đệ nhất chúng tôi sẽ ray rứt.”

“Ray rứt?!” Với xe?

“Yêu nó thì phải để nó tỏa sáng, thời khắc huy hoàng nhất của xe là trên trường đua, vì thế dù rằng chúng tôi đau lòng muốn chết, nhưng vẫn để nó lên đường để Tiểu Vũ chà đạp.” Cái xe tội nghiệp.

Chà đạp?!

Tâm trạng của Narsa vì lời nói thú vị của ông mà thoải mái hơn, lúc này anh mới phát hiện cô y tá đứng một bên đang đợi bản tư liệu của anh, quẹt bút, điền hết tư liệu cơ bản và bản đồng ý phẫu thuật.

“Lão Cam, ông đến đây tí.” Tiểu Thẩm ngồi trong góc vẫy tay kêu ông qua.

“Thằng nhóc không biết lớn nhỏ, dù gì ta cũng là tiền bối của ngươi, gọi tiếng đội trưởng để ta vui chút không được à?” Cam Tiên Thảo thì thầm nguyền rủa bước tới.

Tiểu Thẩm kéo ông lại, vẻ mặt lo lắng. “Tôi kiểm tra xe rồi, quả nhiên như chúng ta dự đoán.”

“Há! Đúng là có người muốn hại Tiểu Vũ.”

“Dây thắng xe bị thứ như dao sắc cắt đi 2/3, chỉ cần đạp thắng 3 lần sẽ đứt.” Uổng công họ phòng thủ muốn chết, vẫn phòng không được mà xảy ra chuyện.

“Trời ơi! Có nghĩa là Tiểu Vũ từ đầu đã không có thắng xe, vậy mà nó còn chịu đựng được đến khi chạy hết đường đua.” Thật không dám tưởng tượng.

“Tình trạng của Tiểu Vũ có đỡ hơn không?” Anh thật sự sợ bị đám con gái trong Tòa nhà đó đập chết.

“Không trở xấu là mừng rồi, bây giờ quan trọng là phải tìm cho ra người hại Tiểu Vũ.” Tuyệt đối không thể để hung thủ tiêu diêu pháp ngoại.(nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật)

“Các ông đang nói Tiểu Vũ làm sao?” Narsa thề sẽ phải học tiếng Trung.

Tiểu Thẩm liền vẫy vẫy tay. “Không sao, không sao, chút chuyện nhỏ.”

“Thế sao?” Dù gì anh cũng đã gặp qua nhiều thứ, vừa nhìn là biết họ đang giấu gì đó.

“Nói cho cậu nghe cũng không sao, Tiểu Vũ xảy ra chuyện là do có người phá hoại, muốn nó không thể đua xe được nữa.”

“Cái gì?!” Narsa kinh ngạc rồi phẫn nộ. “Là ai?”

Bọn họ vừa định nói ra tên của kẻ khả nghi thì một đôi nam nữ nổi bật phương Đông đang bước tới.

“Nói với anh không phải là em nghi ngờ này nọ mà, gã đó rõ ràng là lén lén lút lút theo dõi em, anh bị mù rồi à?”

“Hoan Nhi, người ta chỉ tình cờ đi chung đường với chúng mình.”

“Không thèm nói với loại người không có ý thức nguy hiểm như anh.” Cô gái chạy về phía hai người đàn ông đang há hốc miệng mồm. “Các anh ai là lão Cam?”

“Tôi…” Cam Tiên Thảo do dự giơ tay, cô gái này không nên chọc giận.

“Tôi đến coi Tường Vi Cư chết chưa, cái tên bất nam bất bữ đó không sao rồi chứ?” Cô không muốn vác cái xác về đâu.

“Tường Vi Cư? Bất nam bất nữ?”

Cô ấy đang nói ai??

-------------------------o0o-----------------------------
Post xong chương 7, sẽ giữ lời hứa tặng ebook cho một số người quen trước và những người hay ủng hộ nhà. Hôm nay đã gửi bản word cho Lin tỷ làm ebook rồi.
Trước mắt là sẽ tặng cho bachhopquynh tỷ, Trúc Thục Linh tỷ và Lin tỷ nè.
Còn lại ta đang xem xét nha. Chừng nào có ebook sẽ lên danh sách những người sẽ tặng.
Mà mọi người yên tâm là sau khi post hoàn chắc chắn sẽ có ebook, bây giờ chỉ là tặng trước thôi. Có lẽ sau 3 tuần nữa sẽ public ebook.
Have a nice day!!!
»»  read more

25 thg 7, 2011

Tường Vi chi ái chương 6

Ferdinand Castile làm 1 động tác vô tội không hiểu rốt cuộc anh đã chọc giận ai, chỉ là lâu không gặp đến chào hỏi 1 tiếng thôi mà, cô ấy có cần chỉ vào mũi anh chửi 1 trận không?

Dạo trước xưởng gỗ và vườn hương liệu do gia tộc Castile đầu tư bên Ấn Độ xuất hiện vấn đề nên anh cần lập tức tới xử lí, vì thế chưa kịp nói lời tạm biệt với Kelly yêu dấu của anh.

Vừa tới đó không lâu, anh đã nhận được điện thoại của người nhà nói hôn lễ được cử hành sớm, lúc đó anh vừa mừng vừa lo, không dám tin Kelly lại đồng ý gả cho anh sớm thế, trong lòng cô, điểm của anh luôn rất thấp.

Trẻ thì ai không phong lưu, cũng không thể vì anh có duyên phụ nữ mà phong tỏa anh chứ! Vì thế anh thôi thúc người nhà mau chóng cử hành hôn lễ để tránh cô ấy hối hận.

Quả nhiên, một tháng trước nghe tin, nói cô ấy la lối đòi hủy hôn, không đầy 10 ngày sau từ gia tộc Osner truyền đến tin hủy bỏ việc chuẩn bị, hôn lễ sẽ được dời lui vài tháng.

Tin này hại anh vội như kiến trên chảo nóng nhảy lên máy bay, về nước hỏi họ rốt cuộc làm gì, tại sao hôn lễ đang chuẩn bị lại la dừng.

Ai ngờ lúc đó Ấn Độ xảy ra chính biến vũ trang, toàn quốc rơi vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, tất cả phương tiện giao thông bao gồm thuyền, xe lửa, máy bay đều bị tạm ngưng sử dụng, tất cả đường lớn đều treo bảng cấm, thậm chí trong thành phố lớn cũng có lệnh cấm.

Thế là anh chỉ có thể đợi trong khách sạn, đợi suốt 10 ngày, khó khăn lắm mới bao trọn được một chiếc thuyền đánh cá đáp tại Malaysia, rồi đáp máy bay về nước, quá trình vô cùng nguy hiểm, xém chút nữa vì nhập cảnh phi pháp mà vào ngồi ăn cơm tù miễn phí.

Kết quả anh có được không phải là sự hoan nghênh nhiệt liệt, thứ thục nữ giáng xuống là ánh mắt giận dữ chửi rủa, thật khiến người ta đau khổ.

Anh thật không trăng hoa như cô nghĩ đâu, chỉ là hai bên tình nguyện để thỏa mãn nhu cầu, cũng không thể bắt anh phải DIY (Do It Yourself…trong tình huống này có nghĩa là  *** ****…trời ạ :”>, chắc ai cũng hiểu mà) chứ, hại thân lắm.

Huống chi cự tuyệt thục nữ là không lễ phép, anh cũng tiết chế lắm rồi, một tuần chỉ làm 3 lần, không như mấy năm trước đêm nào cũng ca hát suốt đêm, phụ nữ trong vòng tay thay đổi không ngừng.

“Kelly yêu dấu em khát không, uống ngụm nước trái cây mát cổ nào.” Anh ân cần cầm ly cà chua ép lên đút cô.

Sao cô chịu uống cho được, cái ly đó có cho thêm tới 2 viên đường! “Không muốn! Anh đem đi, đừng lây bệnh cho tôi.”

“Baby, có lây thì cũng lây từ lâu rồi, 3 tháng trước……” Một đêm thích hợp thất thân, rượu ngon người đẹp.

“Anh……im miệng, im miệng, đừng có kéo tôi vào, tôi và anh không có chút quan hệ nào hết.” Kelly muốn che giấu, nhưng khó mà qua mắt người khác.

Ferdinand cười tà .”Em khiến anh đau lòng quá à! Sweetheart, cái đêm nhiệt tình đó khiến anh cả đời khó quên.”

“Đi chết đi, anh làm tình của ngươi đừng có kéo tôi vào, ai mà không biết người tôi ghét nhất là anh.” Cô dùng đôi mắt oán hận cảnh cáo anh tốt nhất đừng mở miệng.

“Phì phì phì! Thục nữ có giáo dục tốt sao lại phun ra những câu bất nhã như vậy, nhưng mà anh hiểu em đang nói một đằng, lòng một nẻo, em quá yêu anh rồi.” Anh bước lên định ôm chầm lấy giấc mơ cũ.

Kelly nhanh tay nhanh chân bám vào nhân vật phong vân trên trường đua. “Người tôi yêu nhất là Băng Hỏa, anh đừng có đến phá hoại hạnh phúc của tôi.”

“Hạnh phúc?” Ferdinand dẹp đi vẻ mặt bông đùa. “Nguơi là ai?”

“Coi tôi như người qua đường được rồi!” Tự nhiên kéo cô vào, chê cuộc sống của cô chưa đủ náo nhiệt hay sao? Phùng Thính Vũ than thở nhìn lên trời.

Ferdinand nở ra 1 nụ cười thâm ý. “Cô là con gái chứ?”

Vui chơi đã lâu, không thể nào anh không phân biệt được đàn ông, phụ nữ, dùng mũi ngửi cũng ngửi ra, xương cốt đàn ông không nhỏ như thế, ngoại hình lừa được người khác, nhưng kết cấu thân thể thì không.

“Anh đoán xem!” Anh ta quả thật có bản năng phong lưu, năng lực nhìn người rất chuẩn, không hổ danh là lãng tử ăn chơi trong các bụi hoa.

“Băng Hỏa không phải là con gái! Anh đừng có gặp một người yêu một người. ‘Anh ấy’ là người đàn ông của tôi.” Đáng ghét, đáng ghét, Băng Hỏa là đàn ông, là đàn ông mà.

Cô tuyệt đối không thừa nhận Băng Hỏa là con gái.

“Elisa, em nói hắn là nam hay nữ?” Quay đầu lại, một cô gái xinh đẹp với mái tóc bồng bềnh cao ráo đang bước tới.

Không thể dùng chữ đẹp để hình dung, mà phải nói là lãnh diễm cao quý, nụ cười mỉm trên môi khó đoán, một đôi mắt màu hạt dẻ chứa đựng ý tán thưởng, bất giác tỏa ra một làn khí mê người, như một đóa hồng Tây Ban Nha.

Ánh mắt nhìn người của cô khiến người ta run sợ, như đang nhìn chằm vào vật săn đã lâu, dù cử chỉ cao nhã không chút tì vết, nhưng cứ khiến người ta có cảm giác cô đang dùng lưỡi liếm con mồi.

“Dù là nam hay nữ, không là tuýp em thích.” Cô không nói rõ, lời mang ẩn ý.

Nhưng cách nói của cô lại khiến ai đó khó chịu.

“Em tránh xa cậu ta ra, Elisa.” Narsa đột nhiên cảm thấy cô gái trước mặt là một người xa lạ.

Vì anh mắt ham muốn kia như đang rà soát Tiểu Vũ.

Thu lại ánh mắt, dẹp đi các tia ham muốn, Elisa nhẹ nhàng bước tới bên anh. “Lâu rồi không gặp, hôn phu.”

Là một kiểu khiêu khích. Phùng Thính Vũ ngạc nhiên đối tượng cô ta khiêu khích lại là Narsa, như muốn giành với anh vật gì đó hoặc là…người nào đó?!

“Hiển nhiên là vẫn chưa đủ lâu, đừng đụng vào bạn anh.” Anh không thích ánh nhìn Tiểu Vũ của cô ta, ánh mắt mang đầy ý định chiếm hữu.

“Chỉ là bạn thôi sao? Em cứ tưởng ít nhất cũng phải là người tình.” Cũng may, chưa trễ.

Narsa ngữ khí nghiêm túc thanh minh. “Tiểu Vũ là ‘nam’, bọn anh không thể là tình nhân.”

“Ai nói đồng tính không thể có tình yêu, chỉ cần cảm tình đủ sâu sắc, khó khăn thế nào cũng không thành vấn đề.” Cô ám chỉ lấy hình bóng tuấn lãng kia.

“Elisa, em nên biết với thân phận của chúng ta là không cho phép gây ra scandal.” Cho dù anh rất muốn bỏ hết xiềng xích để đi yêu Tiểu Vũ.

Cô cười rồi, nụ cười khiến người ra run sợ. “Em không giống anh, khi em đã quyết định đi yêu, dù đối phương là ai em cũng không quan tâm.”

“Em họ, chú ý ngôn từ của em, em là người mang hôn ước trên mình.” Ferdinand lạnh lùng nhắc nhở cô.

“Là người ta không chịu cưới em mà! Anh không thấy rằng vị ‘tiên sinh’ đây có một khí chất khiến người ta mê mệt.” Chớp chớp mắt, cô biểu hiện ra sự điềm tĩnh, ôn nhu ngày nào.

“Narsa, em họ tôi đợi không kịp muốn gả cho anh, chừng nào rảnh thì chuẩn bị hôn lễ đi, hai đôi chúng ta cùng bước vào lễ đường.” Anh nửa đùa nửa thật.

Trực giác lạ thường nói anh biết, cô gái tuấn tú khó phân giới tính kia sẽ dẫn đến biến động trong hôn sự của hai nhà, thậm chí sẽ là nguyên hung hại họ không thể kết hôn.

“Hai đôi là ý gì, không phải đang chỉ tôi với anh là một đôi chứ?” Kelly khó chịu nhảy dựng lên.

Nụ cười trêu ghẹo lập tức xuất hiện trên mặt Ferdinand. “Chúng ta đúng là cùng chung chí hướng! Kelly yêu dấu, em rất muốn gả cho anh rồi.”

“Ai…ai cần gả cho tên heo giống háo sắc nhà anh, anh từ từ đợi đến chết đi.” Sặc nước, Kelly kiên trì không lấy anh.

“Không lấy anh thì lấy ai, em đã là người của anh rồi.” Anh quá tự tin, tình sử thuận lợi từ trước tới nay đã tạo nên sự tự đại nơi anh.

Cô nghênh mặt. “Trên đời đâu phải chỉ có mình anh là đàn ông, tôi phải gả cho Băng Hỏa.”

“Ha ha…em đừng chọc anh cười, cô ta làm sao cưới em được, đừng quá mơ mộng.” Anh không nhịn được cười lớn.

“Anh im miệng cho tôi.” Kelly không cam tâm bị khinh thường tuyên bố. “Anh ấy là cha của đứa con trong bụng tôi.”

“Cái gì?”

Không chỉ Ferdinand chấn nộ rống lên, cả Elisa tự nhận không bao giờ nhìn nhầm người cũng bất giác nheo mày, lẽ nào họ thật sự đã sai, nhìn nhầm trai thành gái?

Nhưng, có thể sao?

Ngược lại nhân vật chính lại rất bình tĩnh, bị hiểu lầm riết cũng khá thú vị, Phùng Thính Vũ không gấp lật ra đáp án cho câu đố, nhìn xem mọi người toát cả mồ hôi, không phân biệt được cô là trai hay gái?

Nghĩ lại cô cũng hư thật, cố ý không công khai giới tính, khiến cả nam lẫn nữ đều mù quáng yêu cô, cô thật nên có cảm giác tội lỗi.

“Narsa, Kelly nói là thật sao? Cô ấy…có con rồi?” Ferdinand ngữ khí đau khổ, trong mắt chứa đựng nỗi đau thương mà người ta không nhìn ra được.

“Đúng vậy, nó có thai rồi.” Mà coi tình hình, cha của đứa bé còn không biết là mình đã làm cha nữa.

Chỉ nghe đối thoại giữa hai người mà sự khẳng định của Ferdinand, không khó đoán được cặp hoan hỉ oan gia này đã có quan hệ thể xác.

Nhưng mà, lòng Narsa có chút ác ý, cố ý không nói cho anh đứa bé đã có được hai tháng, nếu có được ngày tháng mang thai chính xác, cha đứa nhỏ sẽ nhảy lên vui mừng.

Đây là đang dạy dỗ anh, chưa kết hôn mà đã reo giống phong lưu.

“Anh đang đùa chứ! Kelly cô ấy…mang thai…….” Mà không phải là con của anh?

“Lúc đầu tôi cũng tưởng nó nói láo, nhưng mà bác sĩ Munsel thật sự xác nhận nó đang mang thai.” Ánh mắt Narsa kiên định, biểu thị anh không nói dối.

Ferdinand lúc này như già đi 10 tuổi tiều tụy. “Sao lại có thể, sao có thể, tôi chỉ mới rời đây 2 tháng.”

“Chuyện đời nhiều biến đổi, dù gì bên cạnh anh không thiếu mỹ nhân bầu bạn, bớt đi Kelly hay ghen thì anh càng có thể ôm ấy, hưởng thụ mỹ nhân.” Anh cố ý chọc.

Hai người cũng đều có phản ứng lớn.

Kelly trước là cả mặt giận dữ trừng mắt nhìn Narsa, lòng rủa anh trai xấu xa…phá vỡ duyên phận của người khác sẽ không được yên thân, tiếp sau đó là hận nhìn người đàn ông có thể sẽ phản bộ cô, các từ phong lưu, háo sắc, vô sỉ, bỉ ổi đều xuất hiện trên miệng cô.

Còn Ferdinand thì vứt bỏ thái độ ăn chơi mặt lộ sự kiên định.

“Ai tôi cũng không cần, tôi chỉ muốn Kelly.”

Kelly kinh ngạc ngoác miệng, không nói được gì bước tới gần anh.

Lúc này, có người nhảy ra tạt nước lạnh.

“Tiên sinh, anh định giành mẹ của con tôi?” Lời vừa ra, mọi người ai cũng rớt cằm.

“Tiểu Vũ, em nói gì?” Trong lòng rối ren, Narsa hỏi nhỏ bên tai cô.

“Làm cái chuyện mà từ đầu các người đã muốn tôi làm.” Thừa nhận.

“Kelly, qua đây, em rời xa anh quá rồi, anh sẽ nhớ em.” Cũng may, cô đã đọc không ít tác phẩm của Hòa Phong.

Kelly yếu tim căn bản là đang ngơ ngác, giấc mơ cô kì vọng đã lâu đang ở trước mắt, nhưng tại sao cô không cảm giác được hạnh phúc mà chỉ có hoang mang? Cô thích Băng Hỏa mà, vô cùng vô cùng thích.

Nhưng mà, cô không bước lên được, nhưng có bức tường vô hình đang cản trở hai người, khiến họ nhìn tuy chỉ cách vài bước, nhưng thật ra xa tận chân trời.

“Kelly, đừng qua đó, anh biết anh trăng hoa khiến em đau khổ, anh đảm bảo sẽ không chạm vào người phụ nữ khác nữa, anh chỉ yêu một mình em.”

Kelly đang do dự.

Phùng Thính Vũ làm một động tác tiêu sái khiến con gái đều phải la hét. “Sự đảm bảo của đàn ông thường chỉ là kính hoa thủy nguyệt (hoa trong gương, trăng trong nước: chỉ sự không chắc chắn,dễ vỡ), em thà tin một lãng tử chơi đùa giữa các bụi hoa hay tin một người tự trong giữ thân như anh?”

Narsa sắp xỉu rồi, cô ấy đang chơi trò gì thế, thành toàn là mỹ đức, cô ấy như thế vốn chỉ khiến Kelly không quyết định được, rối cả đầu.

Ferdinand cúi đầu nói nhỏ, “Đừng ép tôi làm ra cử chỉ mất phong độ, tôi yêu Kelly sâu sắc hơn anh.” Anh chưa từng suy nghĩ người sẽ làm vợ anh là ai khác ngoài Kelly.

“Nhưng anh lại dùng tình yêu của anh hại chết cô ấy, yêu một người không phải là nên trung thành cả thân xác lẫn tâm hồn sao?”

Ánh mắt Ferdinand hơi rụt rè. “Tôi…”

Phùng Thính Vũ tiếp tục hỏi. “Lên giường với người con gái mình không yêu có cảm giác gì? Như là sự giao phối giữa hai con thú? Trừ phi anh đều yêu họ.” Thì ra, mồm miệng cô cũng không tồi, độ độc hại không dưới tác gia Hòa Phong.

Đều giống nhau? Hay là gần mực thì đen?

“Tôi là…tôi…” Dù trả lời thế nào cũng bất lợi cho anh, Ferdinand hối hận sự hoang đường ngày xưa của anh.

Trả lời “Phải”, thì như cầm thú có sex mà không có yêu, trả lời “Không phải”, có nghĩa là tình cảm của anh đối với Kelly đều là giả, hai mặt đều làm khó người ta.

“Băng Hỏa tiên sinh hà tất cứ ép người, đàn ông đều có nhu cầu cả, đối phương không nhất thiết phải là người mình yêu, chỉ cần là người con gái có thể kích thích cảm quan cho mình là được.”

Elisa đứng ra khiến Ferdinand như trút được gánh nặng, nhìn cô bằng ánh mắt cảm kích, cô đáp: Không khách khí.

“Thân là phụ nữ nói giúp cho đàn ông là rất khó tin, tôi khâm phục sự độ lượng của cô.” Phùng Thính Vũ nhíu mày, cô không quen đấu khẩu với người cùng phái.

Trời à! Cô đột nhiên ghét bản thân, làm gì chỉ vì thấy vui mà nhúng tay vào chuyện này, thật không giống cô.

Elisa mỉm cười. “Không còn cách nào khác, hôn phu của tôi sau khi có tôi còn nuôi thêm một người tình, tôi có thể không chấp nhận sao?”

“Elisa-----”

“Em nói sai sao? Tình nhân của anh tên gì nhỉ? Hình như là Daffunny!” Cô ta còn thị uy với cô nữa kìa, biểu thị vợ chưa cưới cũng không có gì ghê gớm.

Thật ra, cô không hề để ý chuyện Narsa có tình nhân bên ngoài, chỉ cần đừng chạm đến cô là được.

“Là Daffenny.” Kelly nhỏ tiếng nói, tâm trạng cô bây giờ rối lắm.

Khoác lên nụ cười lạnh lùng, Elisa nắm lấy cây gai độc. “Không phải là tôi nghi ngờ gì, sợ đến Kelly còn biết đến sự tồn tại của người đàn bà đó.”

“Cô ta sẽ trở thành quá khứ.” Lúc Narsa nói câu này, ánh mắt khóa lấy Phùng Thính Vũ đang điềm nhiên.

Anh không hề hiểu trái tim của cô, thế giới của cô, trái tim như chứa tảng đá cứ chìm mãi, không làm sao lấy lại được.

“Em thì sao? Em cũng sẽ trở thành quá khứ sao?” Cô đang ép, ép anh tới bước đường cùng, ép anh phải cưới cô.

Narsa không trả lời câu hỏi của Elisa, vì anh không cách nào trả lời, một trái tim xé toạc thành hai nửa, một nửa là trách nhiệm một nửa là yêu.

“Anh trả lời không được em trả lời giúp anh.” Elisa cười quái dị bước đến bên Phùng Thính Vũ.

Lúc mọi người chưa kịp làm gì cô ấy đã hôn lên môi cô, kéo dài mà nóng bỏng để lại dấu ấn của nụ hôn đồng tính.

Đột nhiên, cô bị đẩy ra một cách mạnh bạo.

“Cô…cô dám hôn cô ấy, dám hôn Tiểu Vũ của tôi.” Không, anh không nhịn được, anh sắp phát điên.

Lòng Elisa dấy lên sự kích động khó bình phục. “Đừng quên anh là ai, Công Tước Osner, cưới em là trách nhiệm của anh.”

Narsa ngưng đọng, rất lâu không thể phát ra lời nói, đau đớn vì người mình đã yêu mà không thể yêu.

“Băng Hỏa, nói cho tôi nghe tên thật.” Không buông tha cô, không muốn buông tha cô, tại sao lại là cô?

“Phùng Thính Vũ.” Cô vẫn bình tĩnh như thế, nho nhã như con báo Mỹ đi dạo.

“Cảm thấy nụ hôn của tôi như thế nào?” Elisa như đứa trẻ kích động chờ đợi sự khen thưởng của người lớn.

“Rất ngọt.” Còn quá ngọt nữa là.

Rất ngọt?!

Lúc này Narsa rất muốn giết người, anh đang suy nghĩ đến việc giết cô gái xâm phạm đến vật tư của anh trước, hoặc là cô gái kiêu ngạo dám để người khác hôn.

Elisa cười rất vui, phảng phất như niềm vinh hạnh vô thượng. “Thật sao?”

“Sau này đừng ăn quá nhiều bánh kem mật ong nữa, coi chừng mập.” Lát nữa phải đi súc miệng, ngọt quá.

“Hả?!” Mặt cô trầm xuống, thiên đường và địa ngục, rất gần.

Narsa vui mừng cười lớn, một tay ôm lấy Kelly, một tay khoác lấy Phùng Thính Vũ, không chào mà đi ngang hai anh em họ Castile.

Nhưng, vẫn còn một đám mậy đen nhỏ đang trôi nổi trên không.

Rất lâu sau đó, Elisa cười, cô thật sự đã tìm thấy một đối thủ thú vị.

“Nói thử xem, dư vị thế nào?”

“Rất ngọt.” Ngọt đến tận sâu thẳm trong lòng.

Sao lại là câu này, chẳng lẽ bên kia cũng đã ăn bánh mật ong? “Là nam hay nữ?”

“Nữ.” 100%

Phù “Còn may.” Biết là họ liên hợp lại phá anh mà.

“Anh họ, đừng thoải mái sớm vậy, cái bụng của Kelly rất rõ, cô ấy có thai rồi.” Thân là bác sĩ khoa phụ sản, cô thấy rất rõ.

“Sao lại…” Là con của ai?

Elisa cười tươi nhìn anh. “Hỏi một câu rất riêng tư, anh lên giường với Kelly chưa?”

“Em…em hỏi cái này làm gì?” Ferdinand có chút ngại, không dám nhìn ánh mắt kiểm tra của cô.

“Kiến nghị anh đi xác định số tuần mang thai của cô ấy, nói không chừng anh là cha của đứa bé.” Kelly không phải là loại con gái làm bừa với người khác.

“Hả?!”

Lúc này Ferdinand ngơ ngác rồi, vẻ mặt như bị 1 tảng đá lớn rơi vào đầu.

Rất lâu, rất lâu sau đó, một nụ cười khờ khạo xuất hiện trên miệng anh, thì ra anh làm cha rồi…làm cha đó!

Một sinh mạng nhỏ mang giọt máu của anh, con của anh-----

“Á! Anh phải đi mua một quyển sổ tay em bé, còn áo quần và đồ chơi cho baby, phòng phải được sơn màu hồng hoặc xanh da trời, giường em bé……”

“Em cho rằng anh nên cầu hôn mẹ đứa bé trước.” Tiếng cười trêu phát ra từ miệng Elisa.

“Phải phải phải…anh phải cầu hôn, phải cầu hôn……Nhưng mà, anh dùng cái gì cầu hôn?” Anh đã quá gấp rút và hoang mang rồi.

Lãng tử trên tình trường mà cũng có thể vì tình yêu trở thành thằng khờ. “Một bó hoa hồng, một chiếc nhẫn kim cương, và trái tim của anh.”

Nụ cười hạnh phúc xuất hiện trên môi Ferdinand, tiếp đó, bước chân kiên định của anh tiến vào tiệm hoa, vợ của anh, con của anh, anh phải dùng cả trái tim để yêu.

Ánh mặt trời, quyến luyến.

“Phùng Thính Vũ, anh muốn hôn em.”

“Cái gì…uhm…”

Thật lá quá bá đạo, Narsa nhân lúc cô quay đầu đã xông thẳng lên trước, dùng lưỡi xâm nhập miệng cô, và không muốn rút lại.

Anh chịu đủ rồi, nếu không hôn cô anh sẽ chết trong biển ghen không đáy, sau đó diệt vong trở thành người giấm (ghen í mà =]])

Đây là làn môi mà anh quyến luyến, làn môi là anh yêu say đắm, không ai được phép có được nó trước anh, anh phải lấy đi cái mùi bánh mật ong chết tiệt, chỉ để lại mùi vị của anh, trên ngực cô, trong lòng cô.

Làn nước ngọt ngào, mùi hoa nhẹ nhàng lại bay vào mũi anh vui đùa, anh nhớ ra rồi, là mùi hoa tường vi được trồng trong vườn trước lúc anh còn nhỏ, mẹ thích nhất là dùng  sương trên hoa pha trà.

Mùi hương nồng nàn đó y như mùi hương không tan trên người cô lúc này.

Cô đích thực là con gái! Sự mềm mại dưới tay anh chính là tượng trưng cho phụ nữ, sao anh lại có thể bỏ qua một bộ phận quan trọng như vậy, không lớn không nhỏ vừa vặn trong tay anh, săn chắc mà nhọn đứng, có tính đàn hồi.(có cần chi tiết vậy không =.=)

Bình thường cô khoác lên trang phục nam rộng lớn, khiến người ta không nhìn thấy cô có một cơ thể nóng bỏng, các đường cong hấp dẫn, trên dưới……

“Á-----”

Một cái xác bị quật xuống thành hình chữ đại thật giống hiện trường án mạng, ngũ quan nhăn nhó như vừa bị người ta đạp cho mấy cú, thì thào rên rỉ để chứng tỏ anh còn chưa chết, vẫn còn một hơi thở.

Xương cốt toàn thân như bị di chuyển, tiếng kêu thảm của Narsa dẫn đến không ít sự chú ý của người hầu, tất cả dần dần tập trung nơi phát sinh……

Nói thật, không có ai cười cả.

Chỉ là mặt tím hết, từng người từng người tưng tưng tưng chạy đến một nơi thật xa thật xa, nơi đó phát ra các tiếng cười lớn nhỏ, chỉ có Ed là tận trung vẫn ở lại, trên miệng treo một nét cười.

“Tước gia, ngài không sao chứ?”

Chữ “Cút” ngậm trong miệng nói không ra, Narsa toàn thân ê ẩm.

“Tôi tin là lòng tự tôn của anh ta đã chịu vết thương lớn, cần được chữa trị.” Hứ! Anh ta không biết tường vi có gai sao?

“Khụ! Anh nghĩ là bác sĩ ở Tây Ban Nha không đủ cao minh, trị không khỏi vết thương tự tôn.” Xem ra vết thương không nhẹ.

“Trung Quốc có một phương thuốc cổ truyền, anh nên thử.” Bị gai đâm trúng tay rồi chứ?

Ed hỏi: “Xin được lắng nghe.” Nền đất lạnh quá.

Một quản gia thú vị, sao trước đây cô không phát hiện ra nhỉ. “100ml nước tiểu của ngựa, một chén lớn phân trâu tươi, rải lên trứng gián và trứng ruồi, thêm một chút phân bón, sữa người, sau đó kêu một bệnh nhân bệnh phong lên đạp vài cú, rồi đắp lên ngực anh ta.”

“Có tác dụng không?” Trứng gián khó tìm, lấy sữa người có tội.

“Người chết cũng có thể bò ra từ mộ, anh nói coi nó có tác dụng không?”

“Ồ! Thế à.” Vậy chắc là có tác dụng.

“Xác chết” nằm dưới đất vẫy vẫy tay, bộ mặt muốn ăn thịt người, xương cốt rã rời chưa nối lại được.

“Các người coi tôi chết rồi mà thảo luận à, muốn hại chết tôi sao?” Nếu lấy phân ngựa nước tiểu trâu về thật, anh sẽ bắt quản gia ăn đầu tiên.

Phùng Thính Vũ cúi người nhéo khuôn mặt biến dạng của Narsa. “Tôi coi như anh chết rồi đó! Không khí ở dưới tốt không?”

“Em hôn anh một cái thì sẽ biết được mùi vị thôi.” Cô ấy thực sự không sợ chết, còn nhéo nữa.

“Tôi sẽ trực tiếp đưa anh lên chuyến tàu địa ngục, VÉ, MỘT, CHIỀU.” Tính xấu không chừa.

Đứng dậy, cô chỉnh chu áo quần hơi bị rối, thần sắc trấn tĩnh không hoảng loạn, không ai thấy được tiếng tim đập bình bịch trong lòng cô, vô cùng nhanh, lo sợ và bất an.

Điều cô nên quan tâm là đua xe, cũng chỉ có thể là đua xe, không còn gì khác, nhất là một gã đàn ông đã có hôn ước, một người không thể yêu cô.

“Tiểu Vũ, anh yêu em.” Một câu tình yêu phát ra từ Narsa, chính anh cũng ngạc nhiên.

Ed mặt không đổi sắc lui đi, không ai biết lòng anh nghĩ gì.

“Đừng nói ra lời hứa mà anh không thể cho, tôi không có hứng thú với trò chơi tình yêu.” Cô sẽ không để lại trái tim nơi Tây Ban Nha.

Nhẹ nhàng than thở. “Kéo anh một tay không quá đáng chứ, nền đất cứng lắm.”

Anh biết mình là một người không thể cho ra lời hứa hẹn nào, trách nhiệm và sự vinh diệu của gia tộc sẽ mãi bầu bạn với anh cho tới ngày anh chôn vùi trong đất cát, anh không thể yêu bất cứ ai, cũng không thể cho người anh yêu hạnh phúc.

Nhưng mà, rất khó.

Rất khó để không yêu cô, trái tim đầy ắp nói không ra, con dã thú thật sự trong anh sẽ xé toạc anh, cho tới khi anh khô cằn.

“Nằm đó sám hối đi, làm nguội cái đầu anh rồi suy nghĩ cho kĩ, chúng ta không hợp.” Cô sẽ không làm người bị bỏ rơi.

“Tại sao không hợp? Chỉ cần em chịu ở lại Tây Ban Nha, enh sẽ chăm sóc tốt cho em.” Trừ danh phận, cái gì anh cũng có thể cho cô.

Bao gồm sinh mạng.

“Tình nhân sao? Cảm ơn anh lắm, tôi còn cần tự tôn của tôi.” Thu nhập của cô đủ duy trì cuộc sống của mình.

“Đừng nói như bản thân khảng khái lắm, anh yêu em, vì anh mà lui một bước không được sao?” Anh thật sự không muốn mất cô.

Như lời cô nói, anh là một người tham lam, vừa muốn hạnh phúc vừa muốn quyền thế, càng muốn tình yêu, anh không thể có được cả 3 sao? Bằng anh là Công Tước Osner.

Ánh mắt cô nhẹ nhàng liếc ngang. “Anh quá coi trọng bản thân, tôi không yêu anh như anh tưởng, trên đời này người tôi yêu nhất là bản thân, anh vẫn chưa đủ tư cách để tôi hy sinh.”

“Lời của em tổn thương người khác quá.” Cười khinh, anh thừa nhận cú này đã bị cô tổn thương.

“Lời của anh không mang gai sao, không có lý do người hy sinh là tôi chứ không phải anh, cách anh yêu khiến tôi cảm thấy bị sỉ nhục.” Kịp thời rút tay thì sẽ không có đau thương.

“Sỉ nhục?” Chống tay nâng người lên, Narsa nửa ngồi nhìn vào cô.

Tình yêu của anh sao lại là sỉ nhục?

“Thay đổi lập trường mà suy nghĩ, hôm nay tôi là một quý phu nhân có quyền thế, còn anh là một bình dân thu nhập thấp, anh cam nguyện trở thành nam sủng chịu sự nuôi sống của tôi không?”

“Đương nhiên là không, anh là đàn ông……” Người đàn ông đại diện cho chủ nghĩa đại nam nhân Tây Ban Nha lập tức biểu lộ phản đối.

Phùng Thính Vũ lắc đầu. “Không phải là vấn đề giới tính, là anh không hề yêu tôi như anh nghĩ, tình yêu có thể khiến người ta mù quáng, mất đi lý trí, nhưng anh vẫn rất bình tĩnh suy nghĩ cho bản thân.”

“Anh yêu em, yêu đến tâm tư rối bời, nhưng anh có trách nhiệm cần gánh vác……” Trách nhiệm mà anh không trốn tránh được.

“Nói một cách khó nghe, khi tôi có thể có một người chồng yêu tôi như sinh mạng, yêu tôi hơn hết thảy mọi thứ, tại sao tôi phải chịu ủy khuất sống trong cái lồng tình yêu của anh, sau đó trấn lột hạnh phúc mà tôi đáng có để hoàn thành trách nhiệm của anh?

Phụ nữ không nên là phía chịu tổn thương, chẳng lẽ anh muốn tôi đứng ở một góc, nhìn anh và vợ anh đường đường hoàng hoàng bước vào đám đông để được ngưỡng mộ, còn tôi phải ủy khuất cầu toàn sao?”

“Tiểu Vũ…” Anh sẽ không để cô phải chịu cảnh đó, nhưng anh không có sức xoay chuyển sự thật trong lời cô nói.

“Một người đàn ông nếu không có cách để trao hạnh phúc cho phụ nữ, vậy thì yêu nhiều thế nào cũng là vô ích, TÔI, KHÔNG, YÊU, ANH.” Không thể yêu.

Narsa không nói được gì chỉ cảm thấy như lòng anh đã chết.

“Kelly từng hỏi tại sao tôi không cười, tôi cũng cho anh một đáp án, vì không có gì đáng để tôi cười.”

Thế giới, rộng lớn, mà cô thì như hạt cát nhỏ nhoi trong biển đau, chỉ vì thế giới chưa từng đối tốt với cô.

Cô cũng quên mất cách cười.

-------------------o0o------------------
Mừng hôm nay có kết quả thi đại học chính thức, ta và Yenny đều đậu nên ta phởn quá post nguyên chương luôn =]]]]]]]
»»  read more